Pháp cú thuộc thể loại gatha, tức là những bài chỉnh cú, bài kệ, bài thơ rất dễ ghi nhớ. Vì “gặp việc tùy nghi diễn nói”, nên văn phong rất mộc mạc, chất phác và thân thiết như những lời nói giản dị hàng ngày chuyện cơm ăn áo mặc...
Trong quyển Quảng Ái Lục, Mãnh Bình Am có kể lại một câu chuyện như sau: Đới Đại Phan là chủ quán Thiên Ngư Miến tại vùng Tô Châu. Y vốn là một người tâm tính tàn ác, hiếu sát, tự tư tự lợi.
Vào thời nhà Minh, có một vị Cư sĩ họ Vương nọ, suốt đời chỉ thích làm việc thiện và giúp đỡ mọi người. Đối với những người cơ cực, đơn chiếc và khốn khó, ông tận tâm giúp đỡ hết mình.
- Mỗi chúng ta khi vừa lọt lòng mẹ đã cất những tiếng khóc thét oe oe chào đời. Tiếng khóc linh cảm tâm thức trẻ thơ, đỏ hỏn dường như dự báo về những ngày tháng rộng dài nỗi buồn vui, hy sinh, chịu đựng hay ân huệ hạnh phúc chờ...
- Ông Hai lắng tai nghe tiếng ồn ào từ nhà ông Tư vọng sang. Nhà ông Tư từ hồi nào đến giờ có khi nào vợ chồng to tiếng đâu, hôm nay bỗng dưng có tiếng cãi vã lẫn tiếng bát đĩa vỡ nữa mới lạ chứ?